Tìm hiểu Pháp Luân Công

Được đi theo Sư Phụ: “Theo Thầy vạn dặm quanh Trung quốc” – Phần 2

17/10/22, 18:11
Được đi theo Sư Phụ: “Theo Thầy vạn dặm quanh Trung quốc” Phần 2
Sư Phụ Lý Hồng Chí giảng Pháp và dạy Công lần thứ hai tại Đại Liên, Trung Quốc. (ảnh: Minh Huệ Net)

Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà được đi theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp.

Tiếp theo Phần 1

Vào tháng 4/1994, tôi quay trở lại Bắc Kinh sau khóa giang lần thứ 2 tổ chức ở thành phố Hợp Phì. Tôi ngồi ở trong giường cả ngày lẫn đêm bởi vì tôi đã thực sự kiệt sức. Khóa học tiếp theo được tổ chức ở Trường Xuân, quê hương của Sư Phụ. Được đến thăm quê của Sư Phụ là một mơ ước lâu nay của tôi.

Tham dự khoá học ở Trường Xuân

Khi tàu đến Trường Xuân, các học viên ở đó cầm các biển hiệu và thay nhau chào đón các học viên từ nơi khác đến. Chúng tôi vào ở một khách sạn tương đối xa trung tâm thành phố bởi vì ở đó đỡ đắt đỏ hơn. Chúng tôi đều rất phấn khởi và chú ý nhìn khi ngồi trên xe buýt.

Một học viên ở địa phương đến đón chúng tôi chỉ về phía một tòa nhà và nói “Hãy nhìn kìa: “Sư Phụ là ở một trong những căn hộ của toà nhà đó!” Chúng tôi nhìn theo tay của cô ấy và nhìn thấy một tòa nhà xây bằng gạch mộc không có trang trí hào nhoáng gì cả. Tòa nhà có khoảng 4 đến 5 tầng. Tôi nghĩ, “Sư Phụ sống ở nơi như vậy, mặc dù Ông có những khả năng siêu phàm, thật là một điều hiếm thấy.” Chúng tôi cảm thấy một sự ngưỡng mộ và tôn trọng tràn đầy đối với Sư Phụ và im lặng nhìn chăm chăm vào tòa nhà.

Toà nhà nơi có căn hộ Sư Phụ ở tại Trường Xuân (ảnh: minhhui.org)


Khóa học được tổ chức ở giảng đường Minh Phóng Cung của trường Đại học Cát Lâm. Vì có nhiều học viên đến từ các thành phố khác, Sư Phụ tổ chức hai buổi: buổi thứ nhất từ 9 cho đến 11 giờ sáng, và buổi còn lại từ 7 cho đến 9 giờ tối. Tôi mua một chiếc vé cho lớp học buổi sáng nhưng không thể mua vé cho lớp học buổi tối. Sau lớp học, tôi cảm thấy buồn khi quay trở lại khách sạn.

Ngày hôm sau, tôi đứng ở bãi cỏ ngoài giảng đường và chờ đợi cho đến khi lớp học buổi tối bắt đầu với một hy vọng là có thể mua được một tấm vé. Đột nhiên, một học viên ở bên cạnh tôi nói, “Có ai cần vé không?” Tôi ngay lập tức cầm lấy chiếc vé và đưa tiền cho cô ấy, và tôi vui mừng bước vào giảng đường. Vừa đúng lúc tôi chuẩn bị ngồi xuống, một học viên lâu năm mà tôi biết chạy đến chỗ tôi và nói “Tôi đang đi tìm chị”. Tôi nghĩ: “Vậy là tôi không thể giữ tấm vé được nữa rồi.”

Đúng như tôi dự đoán, chị ấy nói với tôi rằng một học viên từ Thanh Hải mới đến học lần đầu và không hiểu tiếng phổ thông lắm. Cô ấy muốn nghe lại bài giảng và bởi vì tôi là một học viên lâu năm hơn, tôi có thể nhường vé cho cô ấy. Tôi buồn bã đưa cho cô ấy tấm vé và bước ra khỏi giảng đường. Chỗ ngồi đã có người ngồi và lớp học đã bắt đầu nhưng những học viên không có vé như tôi vẫn còn phải đứng ở ngoài.

Tối hôm đó có một buổi dạ hội khiêu vũ ở tầng hầm của giảng đường Minh Phóng Cung. Ai cũng có thể vào giảng đường bằng cửa bên cạnh bằng cách mua vé để vào tham dự dạ hội khiêu vũ nhưng không ai làm như vậy. Một thanh niên từ thành phố Thiên Tân nói “Nếu chúng ta dùng thủ đoạn đó thì chúng ta sẽ không thể đắc được gì cả ngay cả khi chúng ta có vào được giảng đường.” Sau đó tôi nghe thấy người soát vé ở cửa đã cảm động quá khi thấy sự kiên nhẫn của các học viên nên đã cho tất cả vào.

Một vòng tròn Pháp Luân xuất hiện trong một buổi luyện công của các học viên Pháp Luân Công (ảnh: minhhui.org)

Khách sạn chúng tôi ở cách xa trường Đại học Cát Lâm. Hồi đó, giá vé xe buýt vẫn còn rất thấp – ít hơn một nhân dân tệ. Một số học viên rời khách sạn để đến lớp học rất sớm vào buổi sáng. Một lần tôi hỏi một học viên là tại sao anh ấy không đi xe buýt trong khi khoảng cách lại tương đối xa. Anh ấy nói anh ấy muốn tiết kiệm tiền để có thể tham dự một khóa nữa. Tôi đã rất cảm động về điều đó. Đây là khóa cuối cùng Sư Phụ giảng ở Trường Xuân.

Vào cuối khóa học Sư Phụ nói gì đó với mọi người ở thành phố quê hương mình một cách rất chân thành và từ bi và tất cả mọi người cảm động và khóc. Chỉ còn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ nữa là xe buýt chuyển bánh nhưng tất cả mọi người vẫn muốn nghe Sư Phụ nói mà không muốn rời.

Tham dự khoá học ở Thành Đô

Tôi nghe thấy rằng Sư Phụ sẽ tổ chức một khóa giảng ở Thành Đô ngày 29 tháng 5 ngay sau khi khóa giảng ở Trùng Khánh. Tôi biết rằng không có điểm luyện công ở Thành Đô bởi vì chưa có khóa giảng nào được tổ chức ở đó cho đến nay. Tôi thấy Sư Phụ làm việc rất vất vả trong chuyến đi đó. Trong khi đi giảng ở Thiên Tân, Sư Phụ ở tại một khách sạn giá chỉ có hơn 20 nhân dân tệ mỗi ngày. Thậm chí phòng tắm của khách sạn còn không có vòi hoa sen.

Chúng tôi trở về nhà và nghỉ ngơi sau lớp học, tuy nhiên vẫn có một số người đến nơi Sư Phụ ở và xin Ngài chữa bệnh cho người nhà của họ. Họ đã không nghe theo lời Sư Phụ, trong khi những người khác thì luôn mong Sư Phụ có thể nghỉ ngơi thêm một chút. Hồi đó, chồng tôi đang làm việc ở Thành Đô. Tôi nghĩ tôi có thể tận dụng dịp này để xem xem tôi có thể giúp đỡ được gì không nên tôi đã đến Thành Đô.

Ngày hôm đó, Sư Phụ đi bằng tàu hỏa, có nhiều học viên cũng đã đi cùng Sư Phụ từ Trùng Khánh. Lúc đó là cuối tháng 5 và thời tiết rất nóng nực. Những nguời đang giúp đỡ Sư Phụ mang những quyển sách Pháp Luân Công, ai nấy mồ hôi chảy ròng ròng. Hội Khí công điều một chiếc xe taxi đến, Sư Phụ bảo những người mang sách hãy lên taxi. Chồng tôi đã lái xe ô-tô của mình đến cổng ga xe lửa để đón Sư Phụ.

Ngay sau khi chồng tôi lái xe ra khỏi chỗ đỗ, thì nhiều xe khác tự nhiên từ đâu xuất hiện làm tắc đoạn đường giao nhau ở trước cửa ga xe lửa. Anh ấy đã rất cố gắng để đưa Sư Phụ trở về chỗ ở một cách nhanh nhất. Cuối cùng thì anh ấy cũng đã thoát ra khỏi được chỗ tắc đường. Cũng do tắc đường mà Sư Phụ đã phải đứng chờ ở trước cửa ga xe lửa hơn 40 phút. Tôi cảm thấy rất buồn vì chuyện này trong nhiều ngày. Sau đó Sư Phụ nói rằng đó là can nhiễu và rằng Sư Phụ đã gặp phải rất nhiều những sự việc can nhiễu như vậy trước kia.

Khóa học ở Thành Đô được tổ chức ở một phòng họp của khách sạn. Sư Phụ không bao giờ quảng cáo cho khóa giảng. Có nhiều khóa học khí công khác trong vùng mà mọi người đã không chú ý nhiều lắm. Vào ngày đầu tiên của khóa học, phòng họp đã không kín hết chỗ. Tuy nhiên, số người đã tăng lên bất ngờ sau khi khóa học bắt đầu. Vào buổi cuối cùng, có hơn 800 người đã tham dự lớp học. Hàng ngày chồng tôi lái xe đưa Sư Phụ trở về khách sạn sau buổi giảng. Tôi rất vui là chúng tôi có thể giúp đỡ Sư Phụ một chút.

Khi Sư Phụ đi các nơi để giảng Pháp, Ông phải sắp xếp hành trình cho chính mình cũng như đồ ăn và chỗ ở. Sư Phụ phải làm rất nhiều việc.
Ở Thành Đô, tôi đã đi đến nhiều nơi với Sư Phụ. Vào ngày đầu tiên chúng tôi đi đến Chùa Văn Thù Viện, đó là một tu viện. Chúng tôi thấy, đi sau xe của chúng tôi có một số xe khác, có một thương gia người Hồng Công cũng đi cùng xe với chúng tôi Ông ấy đã chờ đợi ở Thành Đô khi ông nghe tin khóa học sẽ được tổ chức ở đó. Bởi vì ông ấy khó hiểu tiếng phổ thông khi nghe giảng nên Sư Phụ đã giải thích cho ông ấy trong chuyến đi.

Sau khi chúng tôi ra khỏi xe, chúng tôi nhìn thấy bốn vị thần hộ vệ của Phật. Sư Phụ quay lại nói với tôi “Họ đều ở đó trong khi tôi đang giảng”. Tôi nói “Tại sao họ lại trông xấu xí như vậy ạ?” Sư Phụ nói “Họ có nhiều quyền uy lắm”. Hồi đó, các ngôi chùa rất là loạn và đầy cáo và các sinh mệnh tà ác khác. Sư Phụ đã quét sạch bọn chúng khỏi các nơi mà Ông đến và Ông chỉ cần phẩy tay một cái là đủ.

Các học viên Phap Luân Đại Pháp xếp chữ Đại Pháp vĩ đại ở núi Nhạc Sơn, tỉnh Tứ Xuyên (1998) (ảnh: minhhui.org).


Một vài ngày sau đó, Sư Phụ đi đến núi Thanh Thành. Các trưởng trạm phụ đạo của các thành phố Đại Liên, Quý Châu, Vũ Hán và các hoc viên khác đã đi cùng với Sư Phụ. Trong chuyến đi đó, tôi đột nhiên hiểu ra một câu nói cổ “Đồi không cao cũng không thành vấn đề, bởi vì nếu có thần ở đó thì đã là kỳ diệu rồi.” Với tình trạng sức khỏe như của tôi, tôi cũng vô cùng ngạc nhiên là mình có thể leo lên núi và lại leo xuống. Khi tôi trở về nhà, một người đồng nghiệp của chồng tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy những việc mà tôi đã làm được.

Sau khóa học ở Thành Đô, chúng tôi đến núi Nhạc Sơn và Nga My với Sư Phụ. Trong khi chúng tôi đang trong sảnh La Hán trên núi Nhạc Sơn, một học viên chạy đến chỗ Sư Phụ và nói rằng, có một vị Bồ Tát đã rất lúng túng khi nhìn thấy Sư Phụ, và vị Bồ Tát đó gửi lời chào Sư Phụ. Sư Phụ nói “Khi chúng ta rời đi, họ sẽ đi bộ với chúng ta một đoạn đường khá dài.” Tôi rất sốc khi nghe thấy tất cả những điều này bởi vì tất cả những gì tôi có thể thấy là những bức tượng bằng đất nung.

Sau khi chúng tôi rời khỏi sảnh, một hòa thượng ở đằng sau chúng tôi nói “Những người này thật là phi thường”. Rõ ràng là ông ấy đã nhìn thấy điều gì đó ở các không gian khác. Núi Nga My quả thật là khác với những nơi khác. Ở Kim Đỉnh, đỉnh cao nhất của núi Nga My, tôi đã lần đầu tiên nhìn được bằng thiên mục của mình. Tôi đi với Sư Phụ một vòng và đã nhìn thấy rất nhiều điều siêu thường. Tôi thấy rằng tâm của tôi rộn lên một chút. Tôi hỏi Sư Phụ “Vậy là những truyền thuyết đều là thật cả?” Sư Phụ trả lời “Các truyền thuyết không phải là tự nhiên mà có.”

Hành trình được đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước

Hành trình đi theo Sự Phụ và nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Mặc dù mới là một phần của chặng đường, nhưng đã để lại cho tôi những hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ.

Theo Minh Huệ

x